Cà phê chiều thứ 7
KHOẢNG CÁCH

Chỉ lỡ một nhịp thôi cũng có thể làm vấp bước chân của hạnh phúc...

KHOẢNG CÁCH

 

Một buổi trưa mùa hạ nắng như thiêu đốt, một người phụ nữ mù lòa bước đi chậm chạp trên con đường mòn của một vùng ngoại ô thưa thớt dân cư. Tay không cầm gậy, lối đi này rất quen thuộc với bà. Bên vệ đường có một cây to, bà rẽ vào…

Bất ngờ bà vấp phải một vật gì, bà chao đảo, chưa kịp lấy lại thăng bằng thì bà nghe một tràng âm thanh chua chát: Ai đó, bộ đui mù rồi hay sao mà không thấy tui đang ngồi đây vậy?

Xin lỗi, xin lỗi! Tôi mù cô ạ! Tôi mù thật! Cho tôi xin lỗi! Xin lỗi cô! Bà hốt hoảng trả lời khi gượng đứng lên được.

Im lặng! Không có tiếng trả lời! Đúng như người phụ nữ suy đoán, tiếng nói phàn nàn gây gắt vừa rồi là của một cô bé trạc tuổi mười bốn mười lăm, có điều bà không biết được rằng, cô bé ấy cũng mù như bà. Cô bé cũng đi xin và dừng chân nghỉ nơi này trước bà. Cô bé hối hận vì lời nói vừa rồi, cô bé im lặng!

Nghe ngóng một lúc, người phụ nữ mù lòa vẫn không nghe một lời nào đáp lại. Bà nói lớn lên một lần nữa: Cho tôi xin lỗi nhé! Tôi mù! Tôi mù thật đó! Rồi bà quay lưng bước đi. Chợt cô bé gọi lại:

Nè bà ơi, tôi cho bà một ngàn nè!

Số tiền duy nhất mà cô đang có. Nghe thế, bà rất mừng. Bà mừng vì nghĩ cô bé tha thứ cho mình, hơn là mừng vì nhận được một ngàn đồng.

Chợt một chiếc lá vàng rơi vào chiếc nón của bà. Bà tưởng cô bé bỏ tiền vào nón, bà nói: Cám ơn cô, cám ơn cô! Nhưng khi bà thò tay vào nón lấy tiền, bà mới nhận ra đó chỉ là một chiếc lá khô. Bà lẩm bẩm: Cô bé gạt mình, chắc cô bé còn giận mình. Bà buồn bã quay đi.

Trong khi đó, cô bé cầm tờ giấy một ngàn đồng đưa về phía bà chờ đợi, nhưng cô bé lại nghe tiếng bước chân xa dần. - Bà ấy không lấy tiền, chắc bà ấy còn giận mình. Cô bé nghĩ như vậy, và lòng vô cùng buồn bã.

Một chiếc lá rơi vô tình làm vỡ ánh trăng vàng trên mặt hồ yên lặng. Chiếc lá vàng không rơi vào mặt hồ yên lặng mà nó rơi vào chiếc nón của một tâm hồn hiền hòa đơn sơ, làm tan vỡ sự yên bình của hai tâm hồn cùng đau khổ. Hai người mù!

Cuộc đời có biết bao lần con người hiểu lầm nhau. Thế giới vật chất mênh mông đã đành, thế giới tâm hồn của mỗi người càng bao la hơn nữa. Nên có khi một người đang ở bên cạnh ta, mà vẫn như xa cách nghìn trùng! Ngày nay, khoa học tiến bộ, thế giới ngày một gần nhau hơn, nhưng con người thật sự đã hiểu nhau chưa?

Vô tri bất mộ, không hiểu biết nhau, làm sao thương yêu nhau?

(Sưu tầm)

Số lượt đọc: 630 Ngày xuất bản: 04/07/2016 Gửi email Bản in Quay trở lại
comments powered by Disqus